Câu chuyện thành ngữ và một số điển tích

Thảo luận trong 'Con tem kể chuyện' bắt đầu bởi ca kiem, 8 Tháng chín 2010.

  1. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    22. Khắc chu cầu kiếm ( Khắc thuyền tìm gươm )

    [​IMG]

    Một thanh niên nước Sở, anh ta có thanh bảo kiếm quý báu, hằng ngày đều đeo nó bên mình, thường xuyên lấy nó ra chơi. Hôm đố, anh ta đi thuyền qua sông, dựa vào bên thành thuyền, nghĩ đến thanh bảo kiếm yêu quý của mình, bèn cầm trong tay tỉ mỉ ngắm nghía. Đột nhiên có cơn sóng to ập đến, thuyền chao nghiêng, thanh bảo kiếm rơi xuống nước. Người thanh niên định vớt lên nhưng thấy nước sông cuồn cuộn, anh không dám nhảy xuống. Người trên thuyền nhìn thấy bộ dạng đau khổ của anh ta đều khuyên: "Thôi vậy, bảo kiếm có tốt thế nào cũng không thể bằng tính mạng con người".
    Người thanh niên trầm ngâm một lát, sau đó rút con dao nhỏ vạch lên thuyền một vạch để làm dấu. Mọi người thấy kỳ lạ hỏi anh ta làm vậy để làm gì, người thanh niên giải thích: "Đây là nơi kiếm của tôi rơi xuống, do vậy tôi vạch vào thuyền để làm dấu". Đợi đến khi lên bờ, mọi người lần lượt xuống thuyền, người thanh niên nước Sở nhảy xuống sông theo cái vạch đã khắc trên thuyền, hóa ra anh ta căn cứ vào cái vạch đó để tìm bảo kiếm. Những người ngồi cùng thuyền lên bờ ha ha cười to, mọi người nói: "Kiếm rơi xuống dòng sông thì chìm, còn con thuyền thì cứ đi, kiếm không thể chuyển động cùng thuyền, chỉ dựa vào vạch dấu khắc trên thuyền để đi tìm bảo kiếm, thì có phải là hồ đồ không?"

    Ý nghĩa: Câu thành ngữ này được sử dụng để chỉ những người cố chấp, không chịu học hỏi để thay đổi
     
  2. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    23. Quản Bào chi giao

    [​IMG]


    Quản Trọng và Bào Thúc Nha là hai nhà chính trị trong thời xuân thu thế kỷ thứ 7 trước công nguyên ở Trung Quốc. Hai người là bạn thân của nhau. Quản Trọng tương đối nghèo, còn Bào Thúc Nha lại khá giàu sang, nhưng giữa họ rất hiểu biết nhau và tín nhiệm nhau. Hai người hồi đầu cùng nhau buôn bán, Quản Trọng chỉ bỏ ra rất ít tiền vốn, lúc chia Hoa hồng lại được chia rất nhiều. Bào Thúc Nha không ganh tị việc này, ông biết Quản Trọng có gánh nặng gia đình và còn hỏi Quản Trọng “số tiền này có đủ không? Nhiều lần Quản Trọng góp ý kiến cho Bào Thúc Nha trong buôn bán nhưng lại hỏng việc, Bào Thúc Nha không hề bực tức mà còn an ủi Quản Trọng, nói việc không thành không phải là chủ ý của bạn không tốt, mà là vì không gặp dịp thôi. Quản Trọng từng ba lần làm quan nhưng mỗi lần đều bị bãi miễn. Bào Thúc Nha cho rằng không phải Quản Trọng không có tài mà là vì Quản Trọng chưa gặp được người hiểu được tài năng của bạn mình. Quản Trọng đầu quân đi chiến đấu, nhưng vào trận lại bỏ chạy. Bào Thúc Nha cũng không chê cười Quản Trọng, ông biết Quản Trọng còn có bà mẹ già đang đợi ở nhà. Bào Thúc Nha luôn luôn che chở cho Quản Trọng, bởi lẽ ông biết rất rõ Quản Trọng là một nhân tài trị nước rất hiếm có.
    Năm 686 công nguyên, nước Tề xảy ra nội loạn, Tề Tương Công u mê vô đạo bị đại thần Công Tôn Vô Chi giết chết, hai người anh em của Tề Tương Công, một là công tử Củ học trò của Quản Trọng, bấy giờ đang sống ở nước Lỗ, còn một là công tử Bạch học trò của Bào Thúc Nha đang ở nước Cự, hai người được tin Tề Tương Công bị giết, đều vội vàng về nước để chiếm đoạt ngôi vua.
    Lỗ Trang Công vua nước Lỗ quyết định đích thân hộ tống công tử Củ về nước, Quản Trọng mới hiến kế cho Lỗ Trang Công rằng: "Nước Cự rất gần với nước Tề, nếu để công tử Bạch về nước trước thì rắc rối to, không bằng đợi tôi đi đón đường giết chết hắn đi". Sự việc quả đúng như dự đoán, Quản Trọng dẫn quân chặn ngang đoàn người đang dẫn công tử Bạch về nước, rồi dương cung đặt tên bắn sang, chỉ nghe công tử Bạch rú lên một tiếng, miệng phun ra máu rồi gục chết trong xe.
    Quản Trọng thấy vậy vội sai người về báo với Lỗ Trang Công. Lỗ Trang Công được tin bèn thong thả hộ tống công tử Củ tiến về Tề đô Lâm Truy, đoàn người sáu ngày sau mới đến nơi, nhưng nào ngờ công tử Bạch đã về nước trước và lên làm vua, tức Tề Hằng Công.
    Thực ra thì công tử Bạch chưa chết, mũi tên chỉ bắn trúng tà áo, nhưng công tử sợ Quản Trọng lại bắn tiếp, nên vội cắn lưỡi cho chảy máu ra, rú lên một tiếng rồi ngã vật xuống giả vờ chết, sau đó mới cùng Bào Thúc Nha đi đường tắt về Lâm Truy lên làm vua.
    Lỗ Trang Công thấy vậy vô cùng tức giận, liền khởi binh tiến đánh nước Tề, nhưng bị quân Tề đánh cho đại bại, đuổi đến gần biên giới Tề Lỗ, dưới sức ép to lớn của nước Tề, Lỗ Trang Công buộc phải đáp ứng điều kiện, giết chết công tử Củ, bắt giam Quản Trọng rồi đem giải về nước Tề.
    Bào Thúc Nha đón Quản Trọng về nhà mình rồi lập tức vào cung nói với Tề Hằng Công rằng: "Quản Trọng là một nhân tài trụ cột, dù là việc trị nước an bang, hay dùng binh bố trận, tôi thực kém xa ông ta bội phần, nếu chúa công trọng dụng ông ta, thì việc bá nghiệp của chúa công tất thành công". Tề Hằng Công nghe xong bèn lạnh lùng nói: "Mũi tên của Quản Trọng xuýt nữa cướp mất mạng ta, ta làm sao lại có thể trọng dụng hắn được?". Bào Thúc Nha lại nói: "Hai bên đối trận, mỗi bên đều lo vì chủ mình. Lúc bấy giờ Quản Trọng là sư phụ của công tử Củ, ông ta bắn chúa công chính là ông ta trung thành với công tử Củ. Nay nếu chúa công tha thứ, để ông ta làm thần tử của chúa công, thì ông ta cũng sẽ trung thành với chúa công như vậy. Nếu nhà vua muốn xưng hùng thiên hạ, không có Quản Trọng sẽ không thể thành công". Tề Hằng Công bị Bào Thúc Nha thuyết phục, mời Quản Trọng về nước Tề.
    Sau khi về nước Tề, Quản Trọng được làm thừa tướng, còn Bào Thúc Nha chỉ làm trợ tá cho Quản Trọng. Dưới sự hợp sức của Quản Trọng và Bào Thúc Nha, nước Tề trở thành nước mạnh, Tề Hằng Công trở thành bá chủ trong các nước Chư hầu.
    Sau khi Bào Thúc Nha chết, Quản Trọng khóc trước mộ ông và nói lúc đầu tôi hộ tống cho hoàng tử Củ bị thất bại, các đại thần khác đều chết để giữ tiết trung, duy chỉ có tôi cam chịu tù đầy, Bào Thúc Nha không chê cười khí tiết của tôi. Cha mẹ là người sinh tôi nhưng chỉ có Bào Thúc Nha là hiểu tôi thôi.
    Tình bạn nồng thắm giữa Quản Trọng và Bào Thúc Nha đã trở thành giai thoại hay được lưu truyền qua các đời ở Trung Quốc. Mọi người thường lấy tình bạn giữa hai người để ví tình bạn của mình.
     
  3. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    24. Bọ ngựa rình bắt ve sầu

    [​IMG]

    Ngô Vương toan tính khởi quân đánh nước Sở. Vua nói với cận thần tả hữu rằng, “Ai dám cản ngăn ý định của ta sẽ bị chém đầu.”
    Trong các quan hầu có một chàng trai trẻ muốn can ngăn vua, nhưng không dám nói thẳng, anh ta bèn lấy cung tên mang theo bên lưng rồi đi dạo ở vườn sau, mặc cho sương sớm rơi ướt đẫm cả áo.
    Khi người ấy trở về, Ngô Vương liền bảo, “Nhà ngươi lại đây ta hỏi: Tại sao nhà ngươi tự mình tìm sự khổ sở để áo ướt hết thế này?” Chàng quan trẻ ấy đáp, “Thưa hòang thượng, vườn trong có nhiều cây, trên cây có một con ve sầu ăn sương và cất tiếng kêu buồn thảm mà không biết đàng sau nó có một con bọ ngựa đang ép mình trên cây rình rập định vồ lấy ve sầu. Nhưng con bọ ngựa cũng không biết rằng chim hoàng anh đang đứng bên cạnh mình thò mỏ ra định mổ lấy bọ ngựa. Trong khi đó ở dưới đất có người đang giương cung bắn hòang anh mà nó không biết. Tất cả bọn chúng đều nhìn ra phía trước thấy cái lợi trước mắt mà không để tâm đằng sau đang có kẻ phục ngầm, có nguy cơ mang đến tai họa mà không biết.”
    Ngô Vương nghe xong nói, “Phải lắm! Phải lắm!” Và ra lệnh bãi binh.
     
  4. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    25. Vẽ rắn thêm chân

    [​IMG]

    Thời xưa nước Sở có một quý tộc, sau khi cúng lễ tổ tiên, liền thưởng cho các môn khách đến giúp việc một ấm rượu. Các môn khách bàn với nhau: “Một ấm rượu chia cho mọi người cùng uống thì không đủ, một người uống thì có thừa. Vậy thì chúng ta cùng thi vẽ một con rắn trên mặt đất, ai vẽ xong trước, thì người đó được uống ấm rượu này.” Có một người vẽ xong trước nhất. Anh ta cầm ấm rượu định uống, nhưng lại đắc chí lấy tay trái cầm ấm rượu, tay phải tiếp tục vẽ rắn, miệng nói: “Các người xem, ta còn có thời gian để vẽ thêm mấy chiếc chân cho rắn đây.”
    Thế nhưng không đợi anh ta vẽ xong chân rắn, một người khác đã vẽ xong rắn. Người đó giằng lấy ấm rượu nói: “Rắn làm gì có chân, anh vẽ thêm chân cho rắn làm gì”, nói xong liền uống rượu trong ấm. Người vẽ thêm chân cho rắn đã để mất ấm rượu đáng lẽ thuộc về anh.
    Ý nghĩa: Chuyện ngụ ngôn này nói với mọi người, nếu làm một việc, cần phải có yêu cầu cụ thể và mục tiêu rõ ràng, phải theo đuổi nó, hoàn thành nó với ý chí tỉnh táo kiên định, không nên bị thắng lợi làm mê muội đầu óc, dẫn đến thất bại.
     
  5. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    26. Tuyết trung tống thán

    [​IMG]

    Câu thành ngữ này có xuất xứ từ "Đại tuyết tống thán dự giới ẩn".
    Phạm Thành Đại là một nhà thơ nổi tiếng thời Nam Tống, khi tuổi già ông đã về quê sống ẩn cư ở Thạch Hồ Tô Châu, nên tự xưng là Thạch Hồ cư sĩ. Ông đã viết được khá nhiều thơ ca, hơn nữa thơ của ông có phong cách đa dạng, đặc sắc rất mới mẻ và nhã nhặn. Ông đã để lại cuốn "Thạch Hồ cư sĩ thi tập", cùng nhiều câu thơ nổi tiếng . Trong đó có bài thơ nhan đề "Đại tuyết tống thán dự giới ẩn", trong thơ có hai câu "Bất thị tuyết trung tuy tống thán, liêu trang phong cảnh yếu thi lai". Vậy câu thành ngữ này là được giản hóa từ thơ của Phạm Thành Đại.
    Trong "Tống sử-Thái Tông kỷ" đã thuật lại một câu truyện như sau: Vào một mùa đông năm đó, ngoài trời tuyết rơi rất lạnh. Vua Tống Thái Tông đang nghỉ trong cung vừa sưởi ấm , vừa nếm những thứ quả ngon vật lạ. Bấy giờ, nhà vua nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết bay đầy trời, thì bỗng nghĩ đến trong quốc gia ông còn có khá nhiều người nghèo rất đáng thương, họ không có cơm ăn áo mặc, đang phải nhịn đói chịu rét dưới trời tuyết. Tức thì, nhà vua liền cử các quan viên đem theo nhiều lương thực và than củi, ra ngoài cung phân phát cho dân nghèo và các cụ già cô đơn không nơi nương tựa.

    Ý nghĩa: Ý của câu thành ngữ này là chỉ khi tuyết rơi đem than củi đến cho người ta sưởi ấm. Nay thường dùng để ví về việc giúp đỡ người trong lúc khó khăn, nguy cấp.
     
  6. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    27. Cùng hội cùng thuyền

    [​IMG]


    Trong thời kỳ Xuân Thu, nước Ngô và nước Việt thường xảy ra chiến tranh, dân tộc hai nước coi nhau như kẻ thù. Một lần, có một nhóm người đến từ hai quốc gia đã vượt qua một con sông trong cùng một thuyền. Khi thuyền ở giữa sông, xuất hiện những cơn gió mạnh làm chao cả con thuyền, đe dọa làm chìm thuyền. Trước tình thế nguy hiểm đó, những người trên thuyền đã quên đi mối hận thù dân tộc, cùng nhau hợp tác lại để bảo đảm sự an toàn của thuyền.

    Ý nghĩa: Thành ngữ này chỉ những người có hoàn cảnh giống nhau, phải biết xoá đi sự khác biệt của mình, để cùng giúp đỡ nhau, kéo nhau vượt qua khó khăn.
     
  7. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    28. Lộ bất thập di

    [​IMG]


    Thời nhà Đường đời sống dân cư sung túc, quốc gia thịnh vượng, có một người làm kinh doanh đi lên thủ đô, trên đường ông ta vô tình bị mất 1 túi hành lý. Khi đã được đi một đoạn đường xa, ông ta mới phát hiện ra là mình mất đồ, ông ta hoảng hốt quay lại tìm, một người đi đường thấy vậy nói: chỗ chúng tôi gia vô bế hộ, lộ bất thập di, ông cứ quay lại trở lại và tìm xung quanh, chắc chắn túi hành lý vẫn còn ở đâu đó.
    Người đàn ông bán tín, bán nghi, ông ta lái xe trở lại và quả nhiên đã tìm lại được gói đồ của mình.
    Câu chuyện này sau đó lan rộng ra, sau này người ta đưa câu "Gia vô bế hộ, lộ bất thập di " trở thành một thành ngữ.

    Gia vô bế hộ: Nhà không đóng cửa
    Lộ bất thập di: Không lượm của rơi ngoài đường
    Câu trên ý nói: minh họa đến sự ổn định của một quốc gia, dân chúng có đời sống sung túc, hạnh phúc và biết tôn trọng đạo đức, nên ban đêm đi ngủ không cần đóng cửa ( vì không có kẻ trộm ), đi ra ngoài đường gặp của rơi không ai lượm vì thấy không cần thiết.
     
  8. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    29. Tự mình mâu thuẫn

    [​IMG]

    Chuyện ngày xưa kể rằng có một người chuyên đi bán mâu và thuẫn ( vũ khí cổ), để bán được hàng anh ta không tiếc lời khen về sản phẩm của mình. Một lần, tại một ngôi làng nọ, anh ta cầm chiếc thuẫn lên và lớn tiếng rao: Các vị hãy đến đây mà xem, đây là chiếc thuẫn nổi tiếng thế giới, kiên cố không gì so sánh được, không chiếc mâu nào có thể đâm thủng được nó. Nghe vậy, mọi người xúm lại xem hàng của anh ta rất đông, và không ngớt bình phẩm. Người này thấy lời rao của mình có hiệu quả thì vô cùng đắc ý, anh ta lại nhấc chiếc mâu lên tán dương: Các vị lại mà xem chiếc mâu của tôi, được đúc thuần bằng sắt thép nên sắc bén vô cùng, không chiếc thuẫn nào có thể cản được nó. Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đều cười ầm lên, nhưng người buôn này không quan sát xung quanh, nghĩ rằng người ta cười hưởng ứng mình, anh ta càng nói hăng hơn. Lúc đó, có một người đến trước mặt người lái buôn và nói: theo như anh nói, thì chiếc mâu của anh sắc bén có thể đâm thủng chiếc thuẫn kiên cố nhất, còn chiếc thuẫn của anh thì lại cứng chắc nhất thế giới, bất kì chiếc mâu sắc bén nào cũng không thể đỡ được. Vậy trước mặt mọi người, anh hãy thử dùng chiếc mâu đâm vào chiếc thuẫn xem kết quả như thế nào.
    Người bán buôn này nghe nói vậy cứng miệng, không nói được câu nào, vội vàng nhặt mâu và thuẫn của mình, biến mất trong tiếng cười của đám đông.
    Ý nghĩa: Câu thành ngữ này để ví với những người có ngôn ngữ và hành động trước sau không nhất quán, thường đưa mình vào cảnh tự mâu thuẫn với chính bản thân.
     
  9. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    30. Ếch ngồi đáy giếng

    [​IMG]

    Có một con ếch xanh, sinh ra ở đáy giếng, nó chưa bao giờ bồ lên trên miệng giếng để nhìn thế giới tươi đẹp bên ngoài. Điều nó nhìn thấy mỗi ngày chỉ là một góc bầu trời trên miệng giếng. Do vậy, nó cho rằng nơi mình ở là nơi đẹp nhất thế giới.
    Một hôm có con rùa biển bò qua, nhìn xuống miệng giếng. Con ếch xanh nhìn thấy bèn lên tiếng: Anh rùa biển ơi, anh thấy tôi ở nơi này thật là tự do tự tại. Khi vui, tôi có thể nhảy nhót quanh giếng, khi mệt tôi có thể thoải mái tắm trong dòng nước. Không giống như anh, phải ở cùng một chỗ với cá, tôm, cua, nhất định là rất chật chội. Anh rùa biển, tại sao anh k xuống đây chơi một chút nhỉ?
    Rùa biển nghe ếch nói thế, cũng muốn xuống giếng xem thế nào, nhưng miệng giếng hẹp, chân trái của nó còn chưa bước vào giếng, chân phải đã bị mắc vào vách giếng, rùa bèn quay trở lên. Lúc này rùa biển nói với ếch xanh: Anh được nhìn thấy biển lớn chưa? Con ếch lắc đầu: Chưa, biển lớn là cái gì vậy, nó như thế nào?
    Rùa nói: Biển rất rộng lớn, nước biển xanh ngắt, sống trong biển lớn đó anh có thể tự do bơi lội, ngẩng đầu lên nhìn trời xanh bao la, ngắm nhìn những con đại bàng sải cánh trên bầu trời, ngắm cây cối xanh tươi cao lớn... Đó mới thực sự là cuộc sống vui vẻ.
    Ếch nghe rùa nói xong vô cùng ngưỡng mộ, suýt xoa nói: Tôi cứ tưởng rằng trời chỉ to bằng miệng giếng này, hóa ra còn có một nơi đẹp đẽ rộng lớn hơn nhiều.
    Ý nghĩa: Câu thành ngữ này để chỉ những người có con mắt nhìn đời nhỏ hẹp, kiến thức thấp kém, nhưng lại mù quáng cho mình là nhất
     
  10. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    31. Tư Mã Quang phá công cứu hữu ( Đập lu nước cứu bạn )

    [​IMG]

    Tư Mã Quang là nhà sử học, nhà chính trị nổi tiếng của Trung Quốc thời Tống. Từ nhỏ Tư Mã Quang đã nổi tiếng học rộng tài cao, thông minh dũng cảm, được nhiều người yêu quý.
    Một lần, Tư Mã Quang cùng các bạn nhỏ chơi trốn tìm. Một bạn lấy hết sức leo lên cái chum to trong vườn hoa. Cậu ta nghĩ rằng chui vào đấy thì không ai tìm được mình, nào ngờ trong chum đựng đầy nước, cậu ta leo lên được mép chum nghiêng nghiêng ngả ngả không giữ được thăng bằng và ngã vào chum nước. Nghe thấy tiếng động rất to Tư Mã Quang cùng với các bạn chạy lại xem, vì chum nước quá cao nên chỉ nghe thấy được tiếng cao cứu thất thanh của bạn mình. Có bạn chạy đi tìm người lớn, có bạn thì hoảng hốt bỏ chạy, lúc đó Tư Mã Quang vẫn bình tĩnh, em nhìn quanh rồi nhặt lên một cục đá rất to, lấy hết sức bình sinh đập vỡ cái chum, cái chum bị vỡ một lỗ rất to, nước trong chum chảy hết ra ngoài. Chờ đến khi nước chảy ra hết, Tư Mã Quang kéo bạn mình ra ngoài.

    [​IMG]
     
  11. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    32. Wen Yanbo - Quán thủy thủ cầu ( Đổ nước vào bọng cây để lấy trái bóng )

    [​IMG]


    Wen Yanbo nổi tiếng là chú bé thần đồng, là chiếc túi đựng trí khôn từ khi còn nhỏ. Khi còn nhỏ, chú là một đứa trẻ rất hiếu động, ngoài việc học hành ra, chú cũng rất ham chơi cùng chúng bạn. Bất cứ tham gia trò chơi gì, chú bé đều để hết tâm trí vào học tập kỹ thuật đến mức thành thạo và khéo léo, lại động não ra được cách chơi có hiệu quả cao, Một lần, chú cùng các bạn chơi đá cầu. Đang lúc cuộc chơi đến giai đoạn quyết liệt thì không may quả cầu bị rơi vào một cái lỗ rỗng trong bọng cây sâu đến mấy sải tay, nên cũng không thể dùng tay móc bóng lên được ngay nhìn cũng chẳng thấy bóng đâu. Dùng que dài chọc vào lỗ thì thấy quả bóng bên dưới nhưng không thể lôi lên được vì cái lỗ rỗng cũng cong queo theo thân cây. Một vài đứa trẻ chạy đi gọi mọi người lớn lại giúp đỡ, nhưng mọi người cũng nghĩ nát óc mà chẳng tìm ra cách nào lấy được quả bóng lên để chơi tiếp. Mọi người có vẻ chán nản, cuộc chơi đang hứng thú thì mất bóng, làm sao chơi được nữa?
    Wen Yanbo cũng đang lặng im suy nghĩ. Chú quyết không rời bỏ cuộc chơi, phải tìm cách lấy được quả bóng đó ra khỏi cái lỗ rỗng thân cây mới thôi. Bỗng cái ao bên cạnh sân bóng có tiếng vịt đuổi nhau kêu quàng quạc, làm chú bé Thần đồng phải quay lại ngoái nhìn. Thấ mấy con vịt đang nổi trên mặt nước, trong đầu chú bé bỗng nổi lên một sáng kiến hay. Chú liền cười nói với các bạn: “ Tớ có cách rồi! Các cậu mau đi mượn mấy cái thùng múc nước lại đây nhanh lên!”

    Bọn trẻ chạy đi một lúc, đem về mấy cái thùng múc nước. Chú bé phân công các bạn chia nhau mang thùng ra cái ao múc nước đổ vào cái lỗ rỗng trong thân cây, chỉ cần đổ mất thùng là nước đã đầy lỗ, quả bóng nổi lên theo mặt nước ra ngoài. Cuộc chơi của bọn trẻ lại tiếp tục một cách vui vẻ.

    Wen Yanbo là ai?

    Wen Yanbo là một vị tể tướng rất nổi tiếng thời Bắc Tống ( 960- 1127), ông làm quan khoảng 50 năm, qua 4 đời vua. Trong suốt thời gian làm quan, ông luôn cố gắng chăm lo cho lợi ích của đất nước, cho ấm no hạnh phúc của nhân dân. Ông chủ trương sắp xếp và tổ chức lại các lực lượng quân sự để ổn định tình hình chính trị và làm giảm nhẹ gánh nặng của người dân. Những chính sách này đã đóng vai trò tích cực trong việc ổn định và phát triển của triều đại Bắc Tống.
    Từ
     
  12. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    33. Điền Đan phục quốc- xuất kỳ chế thắng

    [​IMG]

    Điền Đan là người nước Tề thời Chiến quốc, ông thuộc tôn thất nước Tề, rất mưu trí và thông hiểu binh pháp, nhưng không được chính quyền đương thời trọng thị. Tề Mân Vương Điền Địa, kiêu ngạo tự đại, chơi bời trụy lạc, không quan tâm đến quốc gia đại sự. Nước Yên ở bên cạnh thừa cơ hội này cử đại tướng Nhạc Nghị đem năm mươi vạn tinh binh phối hợp với binh mã của bốn nước là Tần, Triệu, Ngụy, Hàn cùng tấn công nước Tề, đánh cho quân Tề thất bại tơi bời, chiếm lĩnh bảy mươi thành trì của nước Tề, chỉ còn hai thành nhỏ là Cử Thành và Tức Mạc là chưa đánh phá được. Điền Địa trong khi tháo chạy cũng bị giết chết.

    Điền Đan là tướng giữ thành Tức Mạc, ông lãnh đạo nhân dân quyết chí giữ thành. Nhân dân nước Tề vì căm hận Tề Mân Vương Điền Địa nên chẳng ai muốn chống giặc, nhưng sau này, họ thấy binh lính của nước Yên hãm hiếp phụ nữ, cướp bóc của cải,... mới thấu hiểu nỗi thống khổ của kẻ mất nước, cho nên họ ồ ạt kéo về Cử Thành và Tức Mạc, thề quyết hi sinh giữ thành chống địch. Do vậy, Nhạc Nghị bao vây thành suốt ba năm mà không thể phá nổi tòa thành nhỏ này. Một hôm, Điền Đan biết tin Yên Chiêu Vương qua đời, Yên Huệ Vương kế vị, ông liền phái người đến kinh đô nước Yên để phao tin đồn nhảm, gây nên sự nghi kỵ giữa Yên vương và Nhạc Nghị, quả nhiên Yên vương mắc mưu, đã phái Kỵ Kiếp đi thay Nhạc Nghị. Kỵ Kiếp là một kẻ tàn bạo, ngu xuẩn, hắn đến nước Tề ngược đãi binh sĩ, làm quân sĩ mất hết ý chí chiến đấu. Điền Đan nhân cơ hội này, phát động tấn công bất ngờ, trước hôm tấn công, ông đã tập trung hơn 1000 con bò, dùng phẩm mầu sặc sỡ vẽ những bức tranh dã thú nhe nanh múa vuốt trên tấm vải đỏ, lần lượt khoác lên mình bò. Trên sừng bò buộc đoản đao sắc nhọn, lại bó những cây gai tẩm dầu mỡ vào đuôi bò, sau đó cho đào mấy chục lỗ ở tường thành. Vào lúc hoàng hôn, năm nghìn binh sĩ tinh nhuệ, vẽ mặt sặc sỡ cầm binh khi đi theo sau bò, vừa chạy ra ngoài thành liên châm lửa vào bó gai ở đuôi bò, bò vừa đau vừa sợ , kéo theo bó đuốc chạy điên cuồng vào trận địa quân Yên, năm nghìn quân Tề tinh nhuệ cũng theo sát đằng sau. Trước sự hung hãn của những con bò điên, thế trận quân Yên nhanh chóng tan vỡ, quân Yên đại bại, chủ tượng Kỵ Kiếp cũng bị loạn quân giết chết. Điền Đan thừa thắng truy kích, đội ngũ không ngừng lớn mạnh, chỉ trong vài tháng đã thu hồi lại hết thành trì đã mất.
    Trong "Điền Đan liệt truyện" của Sử ký, Tư Mã Thiên đã ca ngợi Điền Đan như sau: "Bình dĩ chính hợp, dĩ kỳ thắng, thiện chi giả, xuất kỳ vô cùng, kỳ chính hoàn tương sinh" nghĩa là quân đội chính nghĩa, thu được thắng lợi kỳ diệu, người có tài, dùng chiến thuật đánh bất ngờ, thu lại cả giang san
    Người đời sau rút ra câu thành ngữ "xuất kỳ chế thắng", ý nghĩa của nó là dùng sách lược thần kỳ sẽ thu được thắng lợi.
     
  13. ca kiem

    ca kiem Temviet quý hiếm

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    31
    34. Đề Oanh cứu phụ ( Đề Oanh dâng thư cứu cha)


    [​IMG]


    Thời Tây Hán, ở kinh thành Lâm Tri tỉnh Sơn Đông, có một Thầy lang tên là Thuần Vu Ý, vốn là một viên quan nhỏ ở địa phương. Sau khi từ quan về nhà, chuyên dựa vào y thuật cao siêu của mình để chữa bệnh cho mọi người. Có một lần, một đại quan trong vùng ốm nặng, khiêng đến nhà Thuần Vu Ý xin chữa trị, do bệnh tình quá nặng, viên quan ấy chết ngay tại nhà ông. Người nhà viên quan ỷ vào quyền thế, vu cho Thuần Vu Ý 1à ''lang băm giết người''. Thế là ông bị bắt giải lên Trường An để hỏi tội.

    Hình pháp thời ấy rất tàn khốc, dân chúng có phạm tội gì, nặng thì bị xử tử hình, nhẹ thì cũng bị các loại nhục hình,như cắt mũi, cắt gót chân v.v.. Người bị nhục hình thường phải mang tật suốt đời, khổ hết chỗ nói. Nhất là những người bị oan khuất cũng bị mang dấu vết nhục hình, suốt đời không có cách gì minh oan được.

    Thuần Vu Ý không có con trai, chỉ có năm người con gái, khi sắp bị giải đi, ông xúc động nói:

    - ''Nhà không có con trai, mình bị mối hoạ bất ngờ thế này, năm người con gái, chẳng ai có thể cứu được ta''.

    Bốn người con gái lớn hơn cha biết khóc than, không có cách gì giải thoát được tai nạn cho cha. Chỉ có cô con gái út là ĐỀ Oanh, lúc ấy còn chưa tới 10 tuổi, đã mạnh dạn bước ra cảm động nói:

    - Cha ơi, xin người chớ có khinh thường con, con nhất định sẽ tìm cách miễn giảm được nhục hình cho cha - Thế là mặc cho mấy người chị của mình ngăn cản, cô đã đi theo cha trèo đèo lội suối vượt hàng ngàn dặm đường dài để đến kinh đô.

    Thuần Vu Ý bị giam vào đại lao, người canh ngục không cho Đề Oanh vào thăm nom, cô muốn trực tiếp gặp được nha vua, nói hết nỗi oan tình, nhưng cũng nhiều lần bị bọn vệ binh của cung đình gạt đi đuổi ra. Cô quyết định dùng câu văn thay lời nói, dâng thư lên Hán Văn đế. Trong thư nàng đã nói rằng ''Cha tôi làm quan thanh liêm, y thuật lại cao siêu giờ đây đang bị bắt và chịu ngậm oan, sẽ bị nhục hình, quả thực là chẳng công bằng chút nào. Một người bị nhục hình, bị cắt mũi đi, không bao giờ mọc lại được muốn sửa chữa sai lầm cũng chẳng còn dịp nào nữa. Cháu xin tình nguyện làm nô tỳ, làm lao công, để chuộc tội cho cha, chỉ mong sao hoàng thượng hãy bỏ thứ nhục hình này đi...'' Thư của cô tuy rằng viết rất ngây thơ, song tình thật thà, ý thất tha, nói đâu có lý đấy.

    Hán Văn đế ngày bận trăm công ngàn việc, đương nhiên không để ý lắm đến chuyện thư từ của Đề Oanh. Nhưng việc Đề Oanh dâng thư rất nhanh chóng đồn đại xôn xao khắp trong triều, Hán Văn đế cũng từng nghe thấy, ông thấy cô gái này quả là dũng cảm, làm nên một chuyện rất mới lạ, thế là sai người mang thư của cô đến xem. Sau khi xem thư, nhà vua thực sự bị cảm động sâu sắc, thấy rằng dùng nhục hình quả thực là tồn tại nhiều điều xấu xa, ông bèn cho vời Đề Oanh vào cung.

    Cô gái bé nhỏ gặp nhà vua mà không hề tỏ ra sợ hãi, ngay trên điện ngọc, đã nói hết những suy nghĩ và những lời đề nghĩ của mình, lời lẽ gọn gàng, ý tứ rõ ràng, thái độ tha thiết... Hán Văn đế nghe xong rất lấy làm vui, bèn tha cho Thuần Vu Ý, để hai cha con đưa nhau về. Đồng thời nhà vua còn quyết định xoá bỏ nhục hình.


    [​IMG]


    Đề Oanh dâng thư, chẳng những chỉ cứu được cha mình, còn khiến nhà vua xoá bỏ nhục hình, sự tích của nàng hàng trăm, hàng ngàn năm sau vẫn được người đời ca tụng.
     
  14. huybuixuan

    huybuixuan Temviet CTO

    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    0
    Tuyệt vời, một bài viết rất hay. Muốn làm phơi tem thì không thể không đọc topic này.
     
  15. nhatha

    nhatha Ban quản trị Temviet Staff Member

    Bài viết:
    16,800
    Đã được thích:
    3,550
    Những câu chuyện thành ngữ và một số điển tích của cá kiếm thật hay .Lâu rồi không thấy cá kiếm vô kể chuyện tiếp cho cả nhà nghe nữa .
    Lúc trước cứ háo hức mỗi ngày vào nghe cá kiếm kể chuyện .
     
  16. nhatha

    nhatha Ban quản trị Temviet Staff Member

    Bài viết:
    16,800
    Đã được thích:
    3,550
    Có một dạo ngày nào tôi cũng háo hức vô tem Việt chờ đợi cá kiếm vô kể chuyện.